Có những thất bại chỉ là một trận thua. Nhưng cũng có những thất bại trở thành định mệnh. Với Đội tuyển Ý, hành trình World Cup suốt hơn một thập kỷ qua không còn là câu chuyện của phong độ, mà là một chuỗi bi kịch lặp đi lặp lại – đau đớn, dai dẳng và đầy ám ảnh.
Cú ngã mới nhất: Gục ngã trên chấm luân lưu trước Bosnia

Trong trận chung kết play-off khu vực châu Âu thuộc vòng loại FIFA World Cup 2026, Italia đã phải hành quân đến sân của Đội tuyển Bosnia và Herzegovina với hy vọng giành tấm vé cuối cùng đến ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Trận đấu diễn ra căng như dây đàn. Italia không hề lép vế, thậm chí có những thời điểm kiểm soát tốt thế trận. Nhưng bóng đá không phải lúc nào cũng công bằng. Khi hai đội kéo nhau vào loạt sút luân lưu, mọi thứ không còn nằm ở chiến thuật hay đẳng cấp – mà là bản lĩnh và số phận.
Và lần này, số phận lại quay lưng với đội bóng áo thiên thanh.
Thất bại trên chấm 11m đã khép lại giấc mơ World Cup 2026 của Italia, để lại phía sau một khoảng trống lớn trong lòng người hâm mộ – nơi từng là niềm tự hào, giờ chỉ còn lại sự hoài nghi.
Một thập kỷ trượt dài: Từ 2014 đến hiện tại
Lần gần nhất Italia xuất hiện tại World Cup là ở Brazil năm 2014. Khi đó, họ dừng bước ngay từ vòng bảng sau khi chỉ xếp thứ ba bảng D – một kết quả đã gây thất vọng, nhưng chưa ai nghĩ đó sẽ là khởi đầu cho chuỗi ngày u ám.
Sau năm 2014, mọi thứ dần trở nên tồi tệ hơn:
Ở vòng loại FIFA World Cup 2018, Italia không thể giành vé trực tiếp và buộc phải bước vào play-off. Tại đây, họ thất bại trước Đội tuyển Thụy Điển – cú sốc khiến cả nền bóng đá Ý chấn động.
Đến vòng loại FIFA World Cup 2022, kịch bản tưởng chừng không thể lặp lại lại xảy ra. Italia tiếp tục phải đá play-off và bất ngờ gục ngã trước Đội tuyển Bắc Macedonia trong một trận đấu mà họ được đánh giá vượt trội.
Và giờ đây, năm 2026, lịch sử không chỉ lặp lại – mà còn trở nên tàn nhẫn hơn. Thêm một lần nữa, Italia dừng bước ở play-off, lần này là trước Bosnia.
Ba kỳ World Cup liên tiếp. Ba lần bị loại. Không còn là tai nạn – mà là dấu hiệu của một cuộc khủng hoảng có hệ thống.
Hành trình vòng loại 2026: Hy vọng rồi lại vỡ vụn
Nếu chỉ nhìn vào thống kê, Italia không hề có một chiến dịch vòng loại tệ. Họ giành 6 chiến thắng sau 8 trận, chỉ thua 2 trận và kết thúc với 18 điểm tại bảng I.
Một thành tích đủ tốt để nuôi hy vọng.
Ở trận bán kết play-off, Italia đánh bại Đội tuyển Bắc Ireland với tỷ số 2-0 trên sân nhà. Đó là trận đấu mà họ chơi chắc chắn, kỷ luật và hiệu quả – đúng chất “Italia truyền thống”.
Nhưng bóng đá hiện đại không còn chỉ cần sự chắc chắn. Và ở trận chung kết, họ lại thiếu đi thứ quan trọng nhất: khả năng kết liễu trận đấu.
Khi cơ hội không được tận dụng, cái giá phải trả là cực kỳ đắt.
Cột mốc đen tối: Lịch sử gọi tên nỗi đau
Thất bại trước Bosnia không chỉ khiến Italia lỡ hẹn với World Cup 2026. Nó còn đánh dấu một cột mốc chưa từng có trong lịch sử đội bóng này:
Lần đầu tiên, Italia không thể vượt qua vòng loại World Cup trong ba kỳ liên tiếp.
Với một đội tuyển từng 4 lần vô địch thế giới, đây là điều gần như không thể chấp nhận.
Từ một biểu tượng của sự ổn định và bản lĩnh, Italia giờ đây trở thành ví dụ điển hình cho sự sa sút kéo dài.
Nguyên nhân: Không chỉ là vấn đề chiến thuật
Để lý giải cho sự đi xuống của Italia, không thể chỉ nhìn vào một trận đấu hay một sai lầm cá nhân. Đây là vấn đề mang tính hệ thống.
Trước hết là khủng hoảng thế hệ. Italia không còn sản sinh đều đặn những tiền đạo đẳng cấp thế giới như trước. Những cái tên hiện tại có tiềm năng, nhưng thiếu sự bùng nổ ở thời điểm quyết định.
Tiếp theo là tư duy chiến thuật. Trong khi bóng đá châu Âu ngày càng nhanh, mạnh và trực diện, Italia vẫn phần nào bị mắc kẹt trong lối chơi kiểm soát an toàn, thiếu đột phá.
Cuối cùng – và có lẽ là quan trọng nhất – là yếu tố tâm lý. Khi một đội bóng liên tục thất bại ở cùng một “kịch bản”, nó sẽ trở thành nỗi ám ảnh. Và khi bước vào những trận cầu sinh tử, áp lực đó có thể bóp nghẹt đôi chân cầu thủ.
Tương lai nào cho Italia?
Bóng đá Ý không thiếu lịch sử. Không thiếu bản sắc. Và cũng không thiếu những lần “tái sinh từ tro tàn”.
Chức vô địch EURO 2020 từng là minh chứng rõ ràng rằng họ vẫn có thể trở lại đỉnh cao. Nhưng World Cup lại là một câu chuyện khác – nơi họ đã lạc lối quá lâu.
Câu hỏi bây giờ không còn là “Italia mạnh đến đâu”, mà là “bao giờ họ tìm lại chính mình”. Có thể, hành trình trở lại sẽ dài. Có thể, sẽ cần một cuộc cải tổ toàn diện. hưng nếu có một điều chắc chắn, thì đó là: Một tượng đài có thể gục ngã – nhưng không dễ biến mất.
Theo Movesync.vn
